Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Nhường ghế cho người già: Xưa rồi nhé! -van hoa di xe bus| Trang

Không có nhận xét nào

Những hành vi đẹp như: Nhường ghế cho người già, trẻ em, người tàn tật, phụ nữ mang thai… khi đi xe buýt vốn là một nét đẹp văn minh tràng phục linh. Vậy mà giờ đây, những nét đẹp này đã trở thành: Chuyện xưa lắm rồi!.

Hôm nay, lang thang vào Eva đọc bài viết “3 cô gái giẫm chết chó: thật xấu hổ!” nói về sự vô cảm trong giới trẻ hiện nay khiến tôi liên tưởng đến một chuyện “nhỏ mà không nhỏ” tràng phục linh. Đó là việc nhường ghế cho người già, trẻ em, người tàn tật, phụ nữ mang thai… khi đi xe buýt.

Không biết có phải tôi già rồi (thực ra tôi cũng mới chỉ mới U30 thôi) đâm ra khó tính, thích soi mói chuyện bàn dân, thiên hạ hay không. Thực tế thì tôi cũng “hơi lắm mồm”, thấy chuyện chướng tai, gai mắt thì hay “chõ mũi” vào nên ông xã thường mắng là “em chỉ suốt ngày lo chuyện đâu đâu”.

Nhưng bạn thử hỏi, gặp trường hợp thế này thì có nên “chõ mũi” một chút không nhé.

Vốn là thứ 6 tuần trước, tôi dắt xe máy ra đi làm thì cái xe lại dở chứng, đề, đạp kiểu gì cũng không nổ. Ông xã thì đi làm từ sớm rồi. Vậy là tôi lại phải lạch cạch trên đôi dày 9 phân ra chờ xe buýt. Lâu lắm rồi không đi xe buýt, thật không ngờ sau gần 10 năm bước lên xe buýt thì gặp phải một chuyện khiến tôi rất chi là bức xúc.

Nhường ghế cho người già: Xưa rồi nhé! - 1

Giờ còn mấy ai nhường ghế cho cụ già (ảnh minh họa)

Khi xe đi đến điểm dừng Trường Đại học Giao thông Vận tải thì cùng với đông đảo sinh viên, người đi làm có một cụ già tầm hơn 60 tuổi lên. Xe đông nên vốn đã hết chỗ ngồi, cụ chen mãi mới chen được vào chỗ vịn. Anh phụ xe vừa phát vé vừa nói: Nhường ghế cho cụ già nhé.

Bài liên quan: Nhường ghế cho người già, phụ nữ mang thai: Xưa rồi nhé!

Người Việt nên học lại "văn hóa xấu hổ"

Tôi đích thị là một người Việt thích an nhàn

Biết 'chém gió' hay, tình dục sẽ tuyệt đỉnh

Chém gió: Cứ đợi đấy 'Bà Tưng'

Thế nhưng, cụ cứ đứng vị vào vai ghế mà chẳng thấy có bạn trẻ nào có ý định nhường ghế. Ngay cạnh cụ già là hai bạn thanh niên, một nam một nữ, họ có vẻ là người yêu của nhau hay sao ấy vì tôi thấy cô gái cứ ôm khư khư lấy cánh tay của chàng trai. Chàng trai nhìn bà cụ, nhưng lại chẳng có ý định đứng lên.

Tôi vừa chướng mắt, vừa bức xúc với hai cô cậu đó. Nhưng nghĩ rằng họ đã vô ý thế, mình có nói cũng bằng thừa. Tôi lay cánh tay một thanh niên ngồi dưới bảo: Em ơi, em nhường ghế cho bà cụ nhé! Ai ngờ, cậu ta nghe được vẫn không nói gì còn nhìn tôi với ánh mắt “hình viên đạn”. Định nói thêm, lại nhớ đến dạo này đọc được nhiều thông tin về những thanh niên cứ thấy ai “ngứa mắt” là họ đánh luôn, nên tôi đành sử dụng phương châm “im lặng là vàng”. Bởi biết đâu, không cận thận mình lại bị “oánh” thì chết, lúc đó không chừng người ta không thương tôi lại còn nói là do tôi “lắm chuyện”.

Cũng may, bà cụ thấy không ai có ý định nhường ghế thì cười bảo: Không cần đâu cháu, bà đứng quen rồi. Thì ra, bà năm nay đã 65 tuổi, ngày nào cũng đi xe buýt đưa cháu gái đang học lớp 3 đi học, vì bố mẹ cháu đều đi công tác xa nhà, mỗi tháng mới về một lần. Qua câu chuyện, tôi được biết, bà đi xe buýt thường xuyên, còn kèm theo một cháu nhỏ nhưng chẳng mấy khi được các bạn trẻ nhường ghế cho ngồi. Chỉ khi nào anh phụ xe đích thân “đe mặt chỉ trán” từng người yêu cầu nhường ghế, hoặc gặp cô cậu nào tốt tính, hai bà cháu mới được hôm sung sướng.

Bà cười bảo: Không chỉ bà đâu, nhiều cụ già khác cũng vậy. Được cái bà đi xe buýt nhiều nên cũng quen rồi.

Nghe bà nói mà tôi thấy thật buồn. Không lẽ thế hệ trẻ bây giờ ý thức kém thế sao. Nhớ lại hơn 10 năm trước, hồi tôi còn là sinh viên. Chỉ cần có người già, trẻ nhỏ hoặc phụ nữ có thai lên xe, tự khắc sẽ có người nhường ghế, chẳng cần ai nhắc nhở. Không ngờ, bây giờ có người nhắc, thậm chí là “đe mặt, chỉ tên” họ cũng chả thèm “ý kiến”.

Nhường ghế cho người già: Xưa rồi nhé! - 2

Thanh niên cứ chọn chỗ ngon nhất mà ngồi (ảnh minh họa)

Mang bức xúc lên công ty, tôi gọi điện xả một tràng với ông xã. Nghe xong, ông xã nhà tôi cười bảo: Thôi em búc xúc làm gì, xã hội bây giờ nó thế. Em không nhớ lần về quê tháng trước à, họ nghĩ rằng, tiền bỏ ra giống nhau, không việc gì phải nhường chỗ tốt cho người khác cả.

Chồng nói, tôi mới nhớ ra. Tháng trước, hai vợ chồng về quê nghỉ lễ 2-9. Xe ngày lễ đông nên nhà xe xếp thêm một hàng ghế nhựa ở giữa lối đi. Khi xe đã rất chật, một phụ nữ bế một đứa con khoảng gần 1 tuổi lên xe. Ghế chính thì hết, ghế nhựa cũng còn một vài cái. Anh phụ xe đề nghị một anh thanh niên ngồi phía nhường ghế cho chị, bởi chị có con nhỏ, ngồi ghế nhựa không tiện.

Anh thanh niên nghe vậy buông một câu: Tiền tôi trả cũng thế, tôi lại đi ra nhà xe chờ từ sớm, tại sao phải nhường?

Cuối cùng, chẳng ai có ý định nhường ghế cho mẹ con chị. Vợ chồng tôi cũng ngồi ghế nhựa nên đành “lực bất tòng tâm”. Ngồi ghế nhựa vừa nhỏ, lại không có chỗ dựa nên chị không có được vị trí thoải mái để bế con. Khi cháu bé khóc, một cậu sinh viên khác mới chịu đứng lên nhường ghế.

Đoạn đường có hơn 100 cây số, tôi không hiểu vì sao, đều là đồng hương cả mà con người lại khó khăn với nhau thế. Thanh niên trai tráng, nhường ghế cho chị em phụ nữ có “mất đi tí thịt nào đâu”, đằng này ở đây còn là phụ nữ và trẻ em.

Tắt máy điện thoại, nghĩ lại lời của chồng thấy thật buồn. Xã hội ngày càng phát triển, ý thức đạo đức đáng lẽ cũng phải đi lên chứ sao lại cứ tỉ lệ nghịch với nhau thế này. Môn đạo đức, giáo dục công dân trong nhà trường vẫn dạy từ cấp 1 đến cấp 3 đó thôi. Chất lượng học sinh theo như báo cáo thì cũng ngày càng đi lên, tại sao ý thức đạo đức lại đi ngược trở lại.

Không lẽ, con người cứ ngày càng thực dụng, chỉ nghĩ đến lợi ích của mình vậy sao? Chỉ mong rằng, các bạn nam thanh, nữ tú cũng như tất cả mọi ngưòi khi đọc bài này, sẽ nhìn lại mình, xem mình có từng lần nào vô cảm trước những sự việc quanh không? Để từ đó chỉnh đốn lại bản thân, góp phần làm nên một xã hội văn minh hơn, nhân văn hơn…

Nghi Viên

Mời đọc bài viết hay, hấp dẫn của Eva tám tại đây:

Nhường ghế cho người già: Xưa rồi nhé! - 3

Nhờ bỏ chồng mới biết sung sướng

Nhường ghế cho người già: Xưa rồi nhé! - 4

Quả báo vì bỏ chồng theo trai

Nhường ghế cho người già: Xưa rồi nhé! - 5

Bỏ chồng sau 2 tuần cưới là hư hỏng?

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét